DRED OpenForum

Phiên bản đầy đủ: Cảm Nhận về chuyến Du lịch Vietnam Package tours
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Bạn có thể xem bản đầy đủ.
Riêng với tình trạng quấy nhiễu khách du lịch Vietnam travel, những người chào hàng ở Huế dường như còn lộng hành hơn so với những người chào hàng ở Hà Nội, và một vài người trong số họ rõ ràng là rất quanh co. Một người đạp xích lô liên tục khẳng định rằng khu Hoàng Thành đã đóng cửa để nghỉ trưa — hoàn toàn sai — và ông ấy sẽ rất vui lòng đưa chúng tôi đi một vòng quanh thành phố trong lúc đợi nơi đây mở cửa lại vào buổi chiều. Một gia đình đuổi theo chúng tôi bằng xe môtô gắn máy để hứa hẹn rằng con đường duy nhất đến được khu lăng mộ là đi qua cửa hàng ăn của họ — và điều này cũng lại sai nốt. Và cứ như thế. Thật may là chúng tôi không bao giờ bị cám dỗ trước những mánh moi tiền nhỏ nhặt này. Cuốn sách hướng dẫn của chúng tôi cũng phù hợp với kinh nghiệm của chúng tôi: “Nơi này [Huế] khá bình dị nếu như không có tình trạng gạ gẫm dai như đỉa mà hầu hết du khách gặp phải ngay sau khi bước xuống xe buýt”. Và: “Một cảnh thường thấy là một người nước ngoài bước xuống phố trong tình trạng bị hai chiếc xích lô và một chiếc môtô gắn máy đi sau nài nỉ. Chủ những phương tiện này liên tục gào lên ‘Hello cyclo’ và ‘Hello motorbike’ và người nước ngoài liên tục phải trả lời ‘no thank you, no!’ ”.

Cuốn sách hướng dẫn của chúng tôi cũng khẳng định rằng tình trạng “nài nỉ” khách du lịch Travel to Vietnam ít đi rất nhiều khi đến Hội An, nhưng chúng tôi thấy điều này không đúng.

Sự thật là chúng tôi không phát hiện thấy bất kỳ cố gắng lừa bịp nào bằng mọi giá, nhưng khi đi xuống phố hay di qua chợ ta thường xuyên phải nghe những câu đại loại như “Chào bà! Bà có mua gì cho cháu không? Con bà đẹp quá — một trai, một gái, hay thế còn gì! Bà từ đầu đến? Làm ơn đi, mua gì đó cho cháu đi!!”.
[Hình: khach_tay_6.jpg]


Sau hai tuần ở Việt Nam (đến nay vẫn là hai tuần tồi tệ nhất xét về mặt mặc cả mua bán) và ba tháng rưỡi ở Đông Nam Á, cuối cùng chúng tôi đã trở nên chai lỳ. Cố nở một nụ cười và nói ‘không, cám ơn’ đối với mọi người bán hàng mà chúng tôi không muốn chiếu cố dường như làm chúng tôi căng hết cả cơ mặt, nhưng phớt lờ những người bán hàng mà không thèm liếc nhìn một cái thậm chí còn dẫn đến những kết quả tồi tệ hơn. Chúng tôi đã rút ra được bài học cho việc này, ở đâu đó.


Chúng tôi phải mất một thời gian để nhận ra rằng hầu hết người Việt Nam dường như rất thiếu sự độc đáo. Việc bắt chước có ở mọi nơi. Chẳng hạn, mọi nhà hàng Ấn Độ đều có tên “Omar” ở một chỗ nào đó trên biển hiệu (bất chấp thực thế rằng Omar thậm chí không phải là một cái tên Ấn Độ). Các kiốt nằm dọc theo phố — các dãy quầy hàng mặt phố bằng nhau chằn chặn trên một khối nhà — đều bán những mặt hàng giống nhau được bày biện theo những cách giống nhau. Chẳng lẽ không ai quan tâm đến tính độc đáo để cạnh tranh hay sao?

Đôi khi việc bắt chước không phải là không có ý đồ. Ở Hà Nội, các khách sạn mở ra được mang tên giống với tên một khách sạn nổi tiếng nào đó, rồi thưởng tiền cho những tài xế taxi nào dẫn được những khách hàng không mảy may nghi ngờ đến những khách sạn “nhái” đó (thường có chất lượng kém hơn một bậc cho cùng một mức giá) thay vì đưa đến khách sạn “xịn”. Bản thân mánh khoé đó cũng có một phần độc đáo nào đó, ngoại trừ việc bản thân nó cũng là thứ được sao chép đi sao chép lại.

[Hình: 55243699-1248509451-Nguoi-lang-thang-1.jpg]


Chúng tôi tiếp tục phát hiện ra một số món ăn Việt Nam thực sự ngon, đặc biệt là những món ăn đặc trưng theo vùng, nhưng cơ hội tìm được những món ăn này vẫn rất hú họa, ít ra là theo những khuynh hướng dùng thức ăn của chúng tôi. Một ví dụ xuyên suốt Đông Nam Á là các loại sinh tố hoa quả rất rẻ và ngon tuyệt hảo; chúng tôi sẽ nhớ đến chúng rất nhiều khi về nước. Bọn trẻ thường tự cho mình uống thỏa thích ít nhất mỗi ngày một lần, rồi sau là mỗi ngày vài lần. (Emily thích nước chanh hoặc chuối; Tim thích nước dừa hay mãng cầu). Cũng có một nơi đáng nhớ, đó là một nhà hàng gia đình nhỏ nằm rất gần khách sạn của chúng tôi ở Huế. Có nhiều mức giá khác nhau, nhưng mức thấp nhất trong số này dường như lại có vị thuộc vào loại đầu bảng — mức được ưa thích có giá khoảng 50 cent cho một cốc lớn được trộn từ các loại quả tươi ngay tại chỗ.

Chúng tôi sẽ bay từ Đà Nẵng (một địa danh quen thuộc nữa với chiến tranh, ngay ở phía bắc Hội An) trở lại Bangkok. Chúng tôi sẽ nghỉ lại một đêm tại chính khách sạn ở Bangkok mà chúng tôi đã hưởng thụ rất nhiều cách đây năm tuần — và là nơi mà chúng tôi gửi lại đống hành lý. Không nghi ngờ gì nữa, chúng tôi sẽ thỏa thuê dùng một bữa tối Thái thịnh soạn và đến khu chợ đêm gần đó. Sau đó, chúng tôi sẽ lên máy bay trở về nhà, nơi chúng tôi sẽ có gần sáu tuần dành cho công việc, học hành, trại hè và những công tác chuẩn bị, trước khi bắt tay thực hiện chặng cuối cùng trong năm du lịch của chúng tôi - Đường mòn John Muir.

Món quà tạm biệt của chúng tôi khi rời Việt Nam là một cố gắng nhằm moi đồng tiền mặt cuối cùng của chúng tôi thông qua một trong những trò lừa tiền phổ biến hơn, tại ngân hàng sân bay ở tất cả mọi nơi! Trò lừa tiền diễn ra như sau: Tờ 10.000 đồng Việt Nam (khoảng 60 cent) và tờ 100.000 đồng Việt Nam (khoảng 6 USD) trông giống nhau. Một khách du lịch đưa ra tờ giấy bạc 100.000 đồng, người đổi tiền kín đáo cất nó đi và thủ sẵn tờ 10.000, sau đó nói với người du khách rằng họ đã trả nhầm tiền. (Suy cho cùng, rất dễ nhầm lẫn những con số 0). Có thể chúng tôi đã mắc vào trò lừa này một hoặc hai lần trước khi được nghe về nó, nhưng lần này chúng tôi quyết không để bị lừa tại sân bay, kể cả khi đứng trước chúng tôi là một phụ nữ lịch thiệp, ăn mặc đẹp tại quầy đổi tiền. Khi những thái độ phản đối của chúng tôi thu hút sự chú ý của một viên cảnh sát đứng gần đó, đột nhiên người phụ nữ này quyết định đổi đúng những tờ 100.000 đồng mà chúng tôi đã đưa cho cô ta khi bắt đầu đổi tiền — và đương nhiên là không chịu thừa nhận bất cứ điều gì.

[Hình: lx-03.JPG]


Thật không may là sự việc cuối cùng đó tại sân bay đã khiến chúng tôi cảm thấy chút vị chát trong miệng, và nó làm phát sinh một cuộc tranh luận trong phạm vi gia đình về cách làm ở Việt Nam so với ở các nước Đông Nam Á khác mà chúng tôi từng đến thăm. Trên thực tế, đa số người Việt Nam mà chúng tôi có dịp tiếp xúc dù nhanh hay lâu trong hai tuần ở Việt Nam đều thực sự tử tế và giúp đỡ chúng tôi rất nhiều — các nhân viên khách sạn thường rất cừ. Nhưng một số ít những trải nghiệm không mấy hay ho, cộng với việc nải nỉ khách “dai như đỉa” được nói đến rất nhiều trong những cuốn sách hướng dẫn du lịch Travel in Vietnam của chúng tôi, đã để lại một ấn tượng không mấy hoàn hảo. Ta chỉ có thể hy vọng rằng ngành du lịch Việt Nam phát triển và cởi mở, những người tốt rốt cuộc sẽ giành phần thắng. Dù sao đi nữa, với nền văn hóa đa dạng cũng như sự dồi dào của những kỳ quan thiên nhiên, Việt Nam vẫn là nơi rất đáng đến thăm; chúng tôi không hề hối tiếc.